Ờ có lẽ kiểu ngoài lạnh trong nóng . . Hoặc họ chỉ niềm nở vs ng quen còn người lạ thì hên xui =))) Phải t t cũng thế chả mấy khi bắt chuyện người lạ . t ấy mà . . Lười tiếp xúc vs người lạ nhưng một khi tiếp xúc r thì cởi mở lắm . ít khi ghé quán lạ nhưng đã ghé 1 lần là ghé liên tục =))))
Ừ mà hình như người miền Bắc họ vậy. Thời sinh viên đi làm phụ quán ăn cho mấy quán chủ người Bắc, mặt chủ cũng căng đét nghiêm túc lạnh lùng lắm, không thấy cười, không biết chọc ghẹo đùa giỡn là gì luôn. Chị chủ quán tạp hóa trước nhà cũng không thấy cười bao giờ, cũng một kiểu mặt lúc nào cũng thờ ơ, nhưng mà mình mua thiếu thì vẫn cho mua thiếu, Tết vẫn tặng quà cho khách hàng thân thiết là mình. Kkk
Chẳng những Ninh Bình, Hạ Long, mà dân Hà Nội cũng éo thấy ai niềm nở vui vẻ cười nói, Không hiểu nổi ngoài Bắc sao ai ai cũng cứ lạnh tanh cái mặt. Bữa ghé mua đặc sản kem Tràng Tiền ăn lần cho biết, thấy 3 4 đứa nhân viên bán kem mà như ai ăn mất sổ gạo, mày cứ nhíu lại. Mấy anh chị cô chú nhận tiền tip của khách du lịch cũng không hề cười luôn, nhận tiền tip bằng một gương mặt thờ ơ. Bó tay. =)))
À. Ở Hạ Long t chấm 1 điểm, là cái xe điện, xe mà tối hay đậu ở mấy quán xá để chở khách du lịch ấy. Xe đó quá là ok, đi thấy mát mẻ vui vẻ phết. Bữa khuya cả đám chạy qua chạy lại tăng 2 tăng 3, thay vì book taxi, thì đi xe đấy, khoái thấy mồ, ngồi trên xe mà muốn nó cứ chạy miết.