nếu sau này có thằng nào thành công rước t về làm vợ, thì quả thật thằng đó rất là đáng nể. vì nó có thể phá vỡ được sự sợ hãi trong t. cái này không dễ phá vỡ đâu. tâm lý sợ hãi của t được bao bọc bởi 1 bức tường thành kiêu hãnh. =)))
uầy. trong việc chọn bạn đời t suy tính nhiều. thật ra là vì t sợ thôi, sợ sẽ bất hạnh như những gì mình đã chứng kiến xung quanh. nhưng có 1 lời nguyền mọi người hay bảo nhau là: chọn kỹ quá sẽ thành chọn sai. và t sợ chọn sai nên thành ra t quyết định không chọn nữa. =)))
mà nói chi đâu xa, nội trong gia đình t thôi cũng đủ để t thấy tình yêu và hôn nhân là bể khổ rồi.
này nhé:
- ông bà: ông ngoại và bà ngoại lấy nhau hồi 16t, sau đó sinh được 6 người con. tầm 2 mấy ông ngoại bỏ bà ngoại đi lấy người khác, 1 mình bà ngoại nuôi 6 đứa con, lầm lũi khổ cực nuôi con cho tới khi chết đi cũng không có nổi 1 ngày an bình hạnh phúc, con cái thì toàn lũ bất hiếu, không nuôi dưỡng được ngày nào chỉ biết hút cạn máu xương của mẹ mình, nổi máu lên còn chơi trò cắn xé đánh đập, đứa thì cướp, đứa thì trộm, đứa thì chơi bời gái gú tới điên loạn => đối với t cuộc đời bà ngoại t là một đại bi kịch.
- chú dì: chồng thì ra sức làm lụng nhưng chẳng được bao nhiêu, ngày càng hao mòn thể xác, vợ thì sa vào bài bạc sáng đêm. cặp thì đánh nhau, cặp thì cãi nhau, con cái sinh ra cũng bất hiếu, say lên cầm dao rượt cha mẹ mình chém. ôi thôi đối với t đây cũng là bi kịch.
- má t: thôi nói đơn giản thì má t trải qua 3 đời chồng. éo có ai mà hạnh phúc trong tình yêu lại có thể trải qua 3 đời chồng cả. mà má t cũng chả phải người tốt gì, không bỏ trai thì cũng là trai bỏ, cũng vì trai mà bỏ bê con cái, cũng dính vào tệ nạn từ trẻ cho tới già. người không tốt thì dĩ nhiên khó có thể gặp được người tốt. cuộc đời của bà ấy, đối với t cũng là bi kịch.
- anh chị em: các anh thì xem như gia đình cũng ít sóng gió, có chăng chỉ là quá cực khổ thôi, làm lụng đầu tắt mặt tối, nhưng vẫn thiếu thốn đủ đường, không lo nổi cho vợ cho con, không lo nổi cho bản thân mình, thỉnh thoảng còn phải xin tiền t. các chị thì người thì bị chồng đánh đập, người thì bị chồng ly dị, người thì bị chồng bỏ, mà phụ nữ thời trước thì hiếm có ai tự lập, lấy chồng rồi là phụ thuộc vào chồng, thành ra khi bị chồng bỏ hoặc cắt đứt nguồn tiền là xem như mất tất cả, khởi đầu lại cũng chỉ biết đi làm thuê kiếm từng đồng từng cắc, còn phải lo cho con cho cái, thiếu thốn đủ đường, thế là hầu như tháng nào cũng phải cúi mặt đi xin tiền em mình là t. đối với t cuộc đời của anh chị t cũng được liệt vào dạng bi kịch. =)))
- em t: em ruột thì không nói, nó chưa lấy vợ. còn em họ thì lấy vợ lấy chồng hết cả rồi. và cuộc đời của tụi nó t phải nói là khổ còn hơn cả ăn mày. mỗi lần về quê nhìn thấy tụi nó, đen nhẻm, bù xù tóc tai, con cái lỏng nhỏng tong teo, nhìn mà thấy thảm hại.
=> Chốt lại: Nội mỗi cái nhà của t thôi cũng quá đủ để t mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân gia đình. Éo dám có mơ tưởng tới luôn. Vì trong đầu t lúc nào cũng nghĩ rằng, cái kết của tình yêu là bất hạnh, thà không rớ vào còn hơn. T thà là chơi bời qua đường, thấy thằng nào đẹp trai ưng mắt thì sờ miếng sờ miếng cho vui tay vui mắt thôi =))
thực sự thì xung quanh t éo có nổi 1 cặp đôi hạnh phúc luôn. hoặc là những khi họ hạnh phúc thì họ giấu để tự hưởng thụ éo cho người khác thấy. hoặc là tình yêu vốn dĩ là thế, éo có bất hạnh éo phải là tình yêu. =)))
hồi còn ở chung với cặp đôi kia, cứ mỗi lần 2 bạn ý cự nhau, là bạn nữ lại mua bia về nhà kéo t ra uống cùng. á đm nó phiền. t ghét bia rượu, nhưng thôi cũng đành ngồi nhâm nhi 1 lon nghe bạn ý tâm sự trải lòng. bởi vậy mới nói, xung quanh t mà có 1 cặp đôi hạnh phúc thôi t cũng không đến mức mất niềm tin vào tình yêu và hôn nhân gia đình.
không biết là do tùy người hay do lứa 2k đa số đều thế. chúng nó ưa sân si những chuyện nhỏ nhặt, tới cái việc quét nhà cũng nạnh qua nạnh lại. làm t phải dán 1 cái bảng phân chia công việc mỗi ngày.