Được rồi, mình sẽ đi moi khuyết điểm của họ để dập tắt hứng thú của mình! :v Dù gì thì mình vẫn luôn tin rằng, để thích một người thì rất dễ, mà để không thích một người nữa cũng rất dễ, bản thân muốn là được! :v
Đợt bàn giao cho người mới, trong quá trình bàn giao mình thấy bạn ấy không được nhiệt tình, bảo bạn ấy trong lúc mình làm thì xách ghế ngồi kế bên để xem cách mình làm thế nào thì bạn không ngồi, cứ quay về chỗ ngồi bấm điện thoại, giao task cho làm thì không lo làm cứ ngồi bấm điện thoại, mình hướng dẫn tận tình còn bạn ấy thì cứ im im, hiểu hay không cũng không nói, cũng chẳng bao giờ hỏi ngược lại mình được cái gì để mình thấy được là bạn ấy có thiện chí học hỏi, muốn làm công việc này thực sự.
Thế là sau tầm 1 tuần, vì bạn ấy làm mình quá hoang mang, nên tối về mình có nhắn tin riêng bảo bạn ấy hãy nói thật với mình là có chắc chắn làm không, nếu chắc chắn mình sẽ tận tình chỉ dạy và bàn giao đầy đủ rõ ràng chi tiết cho bạn, chứ mình không muốn mình tận tình chỉ dạy xong đùng phát bạn không làm nữa, thì rất tốn công mình, mình không thể dốc hết tâm huyết đào tạo 1 người, rồi người đó nghỉ, lại phải dốc hết tâm huyết đào tạo người khác, nó rất phiền. Bạn ấy trả lời là bạn ấy muốn làm thực sự, bạn ấy cần công việc này, nghe vậy mình cũng thấy an tâm.
Thế nhưng hôm sau lên, bạn ấy vẫn y chang như trước, không lo học hỏi, cứ ngồi tại chỗ bấm điện thoại, giao việc không làm ngay, cứ phải bấm điện thoại tầm tiếng rồi mới bắt đầu làm, làm được 1 tí lại bấm điện thoại. Mình nhịn thêm được 2 ngày, thấy bực mình quá mình báo thẳng về nhân sự bạn này không đạt yêu cầu công việc, cho bạn ấy ngưng thử việc tuyển bạn khác, tránh làm tốn thời gian của mình. Thế mà khi nhân sự báo cho bạn ấy nghỉ, bạn ấy lại khóc chứ. Mình chả hiểu khóc lóc cái gì ở đây. Cơ hội của mình mình không nắm, mất đi thì khóc. Móe.