t sai rồi. t vẫn trẻ trâu từ đầu tới cuối. t nghĩ t sẽ không bao giờ dám nhận mình đã trưởng thành nữa, vì ở bất kỳ thời điểm hiện tại nào khi nghĩ về quá khứ, t cũng thấy t của quá khứ không đủ chín chắn. theo t, cuộc đời là những chuỗi ngày không ngừng phát triển nhận thức của bản thân, nhận thức là thứ biến thiên, thế nên cái ngưỡng của trưởng thành chắc không bao giờ xác định được.
hehe. không hiểu sao không đẹp gái, chỉ hơi hơi ưa nhìn thôi mà lắm đứa thích. nhớ lại lịch sử tình trường từ cấp 1 tới cấp 3 cũng được lắm đứa khắc tên lên bàn, rồi gửi thư tình đồ đó. nhưng thời học sinh đứa nào mà bảo thích t, toàn bị t chửi "con nít ranh" :v thế éo nào mà t có thể độc thân trong 30 năm nhỉ. t khâm phục mình quá :v
giờ thì... đi làm gần 10 năm, tư bản đã bào mòn hết ánh sáng trong mắt t rồi. hết muốn cười. chỉ muốn buông xuôi hết tất cả các mqh xung quanh, chả muốn đả động tới ạ =)))
nhưng thực ra t vẫn tự nhận thức được t thu hút người khác nhất là khi cười. nụ cười là thế mạnh của t, t vẫn thường lợi dụng nó để chèo kéo một vài vấn đề gì đó mà t cần cho công việc.
thấy mình giờ cũng hơi công nghiệp hóa.
nhưng đúng là thời kỳ đầu 2x là thời kỳ bừng sáng nhất của t thật. lúc đó mới ra trường, tràn đầy năng lượng tích cực, trong mắt lúc nào cũng như có ánh sáng, miệng lúc nào cùng cười tươi như hoa, nói chuyện đáng yêu, phong cách lại mạnh mẽ, thật thà, được người người yêu mến, hay cả chú bảo vệ cũng quý. nên thời kỳ đó được nhiều thằng nó thích cũng dễ hiểu.