ông 92 ổng u mê t một cách mù quáng uầy. đợt công ty tổ chức triển lãm. t lên phụ làm các thứ trang trí đồ đó, mà t không khéo tay, làm ra xấu, có cái còn làm sai, mấy người khác cười quá trời, ổng thì cứ kêu đẹp lắm, nhưng người khác làm sai thì ổng chửi. nói chuyện với bạn bè, bảo t ngay cả ngón tay cũng. mọe.
rồi thì thấy t tăng ca, cứ mua bánh mua sữa mang vào phòng cho t. t đỏng đảnh vùng vằng không nhận, thì cứ dúi đại vào người t rồi chạy mất, làm trả cũng không trả được. trời mưa sợ t không có áo mưa, đem cái áo mưa của mình chạy vô đưa t. mà lần nào đưa gì cho t t cũng vùng vằng không chịu nhận. về sau ổng rút kinh nghiệp, muốn mua gì cho t cũng chơi nhét thẳng luôn vào cốp xe của t. hồi đó t nghèo, chạy con xe cốp xe không khóa được, ổng cứ nhét vào đấy đủ thứ, mùa covid thì nhét khẩu trang, dung dịch khử khuẩn tùm lum. nói chung là lần nào ra thấy xe mình có đồ, t cũng bất lực vãi.
hồi đó anh 92 này ảnh hơi thật thà, vì muốn mua trà sữa cho t uống, mà mua lần hơn 20 ly mời nguyên phòng.
t nhớ ngày đó mưa lắm, đưa trà sữa t không nhận t bỏ về nhà. cái rồi anh đó hỏi địa chỉ nhà t, rồi chạy trong mưa sang tận nhà, gọi điện cho t năn nỉ xuống nhận trà sữa, nhưng mà t đỏng đảng t không xuống, t gọi điện chửi quá trời, kiểu có bị ngu không, tiền nhiều lắm à mà mua mời trà sữa hơn 2 mấy người, đồng tiền làm ra dễ dàng lắm hả. hồi đó t chửi ghê lắm. ổng đứng dưới cổng đội mưa chờ t chắc cả tiếng đồng hồ, trời tối lại mưa lạnh, cuối cùng t thấy tội quá, nên cũng xuống nhận, xuống thấy ổng ướt mem, như con chuột vậy, tội lắm. uầy. ông này mới gọi là khiến t nhớ suốt đời đây. kiểu thấy mình khi đó tệ, hành hạ người ta.
mà nhắc tới thằng 97 thì cũng nhớ nốt tới anh 92 kia. cũng cùng công ty cũ với thằng 97. hôm trước mới nhắn tin cho mình "tính để tui tương tư đến già à". đựu đọc xong cũng hơi bất ngờ tí, vì cũng hơn 2 năm rồi không liên lạc.
Nay nghe bài Điều Tự Nhiên của Lâm Chấn Khang, tự dưng nhớ tới thằng đồng nghiệp cũ sn97. Mọe bà nó cứ y như lời nguyền. Xưa nó bảo t là "em chắc chắn sẽ nhớ tới anh suốt đời". Mọe cha nó. Hình như ám ảnh suốt đời thật.